Thứ Ba, 16 tháng 9, 2014

Kalmaegi

Bão đêm, gió cứ rít còn mưa thì xối xả, mai có ngập không nhỉ?

Cơn bão đổ bộ trực tiếp vào Quảng Ninh, lo lắng gọi điện về cho bố mẹ cũng chỉ hỏi han nhanh chóng được vài ba câu. Đã vậy, bố còn lo lắng ngược lại cho đứa con gái nghĩ lắm như mình, "yên tâm đi, bão tan rồi đi ngủ đi nhé". Phải rồi, chẳng ai muốn thừa nhận là người yếu đuối, cho dù làm phóng viên hay những công việc nặng nhọc của đàn ông đi chăng nữa thì Phái yếu cứ mãi yếu mà thôi. Thế nên mọi lời động viên, cầu từ thủ thỉ từ người khác luôn khiến mình có thêm động lực và cảm giác được quan tâm. Đó là điều chấp nhận được đúng không? 

Ngày qua ngày, mình lại ậm ừ được vài câu có tí tẹo triết lí, cũng suy ngẫm rồi trôi tuột mất. Từ hôm nay nên chăm chỉ viết lách một chút nhỉ? Để rèn luyện, để tư duy, để vui và lạc quan hơn. Hôm nay đi quay phóng sự bài tập về một vấn đề liên quan tới chó mèo, ở đó hôi rình nhưng nhiều câu chuyện hay quá. Những người tới đó, họ nâng niu vật nuôi như một "báu vật", vật quý đại diện cho sự "trung thành", không bao giờ phản bội họ. Con người thật ra đều giống nhau, họ mưu cầu chia sẻ và cần sự "chung thủy", mà cao hơn đó là "trung thành", một lòng một dạ. Cả nam hay nữ thì bản chất là như nhau, đó là sợ bị tổn thương. Vậy nên họ quyết định chọn con vật nuôi thay vì một con người. Khi người bạn đáng tin ấy rời xa, họ không dám có thêm người bạn mới vì sợ "cún cưng" buồn.... Nghe xong câu ấy mình chỉ thây nao lòng?

 Con người khi không còn người cũ, họ có vậy không? Thôi chẳng nghĩ nữa, già cả người...
Ngủ ngon nhé :)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét