Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2012

là cần một khoảng trống....

Đơn giản là mình cần một khoảng trống, một góc nhỏ để thôi không nghĩ nhiều, cái gì đã qua thì cho qua, cái gì đáng nhớ thì giữ lại, đáng giận thì giữ lại một chút, đáng ghét thì cho qua. Cuộc sống vẫn cứ trôi dấy thôi, sáng trưa chiều tối, và mình cũng cần làm cái gì đó cho mình, hơn là dành thời gian để nghĩ về những người khác, dù họ có làm mình buồn đôi chút.
Làm một cô gái đa sầu, đa cảm, không khó nhưng sống cũng cô gái này thì cũng mệt mỏi lắm, từ bé mình đã có ý thức nhìn thái độ của người khác để điều chình hành vi của mình, thói quen tạo thành tính cách và tích cách là số phận, ngẫm lại thấy đúng quá.
Mình có lúc ức chế, tức sôi máu với những cái gì đang diễn ra trước mắt, quên ngay tức khắc và thỉnh thoảng lại lôi ra gặm nhấm một mình cái" tức" ấy. Ngốc nghếch, cứ như thế tự buồn thôi, còn người khác sẽ không ai biết mình nghĩ gì, hay đơn giản là mình đang nghĩ tới những hành động họ đã từng làm. Đơn giản là muốn nói tôi đã có lúc buồn vì bạn, tôi chỉ muốn nói thẳng cho bạn biết, tôi thấy rất buồn....Đơn giản là những lúc, không sao, cái chuyện bé tí, không cần nghĩ, không cần làm gì hết, có ai hoàn hảo đâu, có lúc này lúc kia, chắc là họ cũng có nỗi niềm riêng, không đáng buồn mà, hâm thật...
Nghĩ nhiều thì khổ nhiều, nghĩ những điều không nên nghĩ, cố giữ những thứ không đáng giữ, và lại một mình buồn sầu. Người ta nói con gái học văn nghĩ nhiều, mình đã không còn là dân chuyên văn lâu rồi, nhưng hình như cái nghiệp ấy nó cứ vận vào xác, mãi không thoát được, thì thôi mình đành nghĩ ít đi vậy, nghĩ là không ai thương mình, hiểu mình bằng chính minh, vậy nên mặc kệ người khác. Sống thật với chính mình thật khó, đôi khi đơn giản là cần một khoảng trống để không cho suy nghĩ nào lọt vào được mà thôi.!