Góc nhỏ, bước nhỏ
Chả hiểu sao cả ngày hôm nay cứ nghĩ tới hai từ này, giờ ngồi
trước máy tình mà chả biết viết gì? Góc nhỏ theo toán học là góc nhọn không phải
vuông, góc nhỏ khác góc lớn, chắc chắn là thế rồi. Còn bước nhỏ, là bước ngắn
không dài. Hóa ra để định nghĩa một sự vật hiện tượng đâu khó, nhưng để hiểu
chúng là cả một quá trình. Vậy góc nhỏ, bước nhỏ trong cuộc sống của mình như
nào nhỉ?
Bắt đầu với “ bước nhỏ” đi…
Người nhỏ nên gió có thể đẩy mình đi nhanh hay sao ý, dáng đi
thoăn thoắt hay đi như nhảy, chẳng dịu dàng khoan thai gì….hờ hờ, thì là con
gái ai chẳng muốn mình đi mây về gió ( nhầm phải là đi nhẹ, cười duyên) nhưng
có tập thì bản chất nó khó thay đổi. Kệ bản chất, chuyển sang chủ đề mới. Không
thiên vị đâu khi nói Sư Phạm có nhiều con đường đẹp và rất thích hợp đi bộ, lắm
lúc muốn thả cái dáng nấm của mình mà chậm rãi đi bộ lắm nhưng xem ra không khả
thi. Nhưng cũng cố bước nhỏ, tối nay gió nhẹ và nhiều lá vàng rơi lắm, thế là
tâm hồn lại bay lên tận giời ( giời nói khẽ: Yến ơi, xuống đi kẻo chóng mặt) thế
là phịch xuống đất ^^.
Bước nhỏ đồng nghĩa bước châm hơn, quan sát nhiều hơn, nghĩ
cũng nhiều hơn. Sư phạm thật đẹp!
Và Góc nhỏ:
Một góc trời có bằng lăng nhạt màu, một góc sân nhuốm đỏ Phượng
rơi, một góc có những chùm hoàng yến đang nở. Con đường vào kí túc, thoáng đạt
và trầm ngâm. Hàng cây lộc vừng phía bên thư viện. Mỗi thứ một ít, mỗi cảnh một
vẻ ….Cảm giác sắp kết thúc năm thứ ba thế này đây, miên man và hoài cổ……..trời
đêm, có mây trắng, trăng khuyết, hơi mờ và cả gió nữa!