Tôi thích bạn khi tôi nhìn bạn, dù
nhìn gần hay nhìn xa, dù chẳng bao giờ có thể nhìn thấu được bạn. Tôi thích bạn
vì bạn bí hiểm, bạn không ngọt ngào mà mặn chát, bạn không dịu dàng mà ồn ào, bạn
rộng lớn và tôi chẳng bao giờ hiểu hết
được. Bạn có mặt trong sở thích của tôi và lớn dần trong suy nghĩ của tôi. Tôi
gặp bạn mỗi khi hè tới, vì mùa đông tôi chẳng có cơ hội tìm được bạn, cứ thế một
năm tôi và bạn lại hội ngộ vài lần. Năm nay tôi đã đến với bạn vào những khoảng
thời gian đặc biệt, ngắm nhìn bạn với nhiều tâm trạng: vui tươi, hồ hởi, có ít
buồn, một ít thích thú, một ít tiếc nuối, một chút lạ lẫm, vô định…Biển ạ!
Quan Lạn – một ngày tháng 6!
Hè năm nay tôi bắt đầu bằng chuyến
đi ra đảo Quan Lạn với ba người bạn, chúng tôi ra bến tàu vừa kịp lên chuyến
lúc 8 giờ, vì là tàu siêu tốc nên tốc độ rất nhanh, tàu rẽ nước vun vút và tạo
thành những dải trắng xóa hai bên cạnh , tóc tôi bay trong gió, xung quanh chỉ có biển, núi và
mây trời. Chỉ khoảng hơn một tiếng chúng tôi đã có mặt trên đảo, phương tiện
duy nhất trê đảo là xe túc túc tốc độ và khả năng đi lại cũng phi thường ( từ dùng theo nghĩa dù đường
thế nào cũng phi như thường)^^. Việc đầu tiên của bốn
chúng tôi khi đặt chân tới đây là ra biển, bất chấp lúc ấy là gần 10 giờ trưa,
và phải ra bãi biển xa nhất, đó là Minh Châu xinh đẹp, cát trắng và mịn, nước
trong và sóng nhịp nhàng. Minh Châu ngày đấy, giờ đấy vắng người, có một số người
đi về trong ngày nên sau khi tắm xong họ vội vã ra về, có một đôi vai khoác ba
lô cầm ô đi lại trên bãi biển và cũng nhanh chóng biến mất. Đôi mắt tôi lại chỉ
thấy có bạn mênh mông và yên lặng, tôi nghĩ gì nhỉ? Vô định thôi….trong đầu lại
ngân nga bài hát
“Nắng lên rồi đông vội đi này đang
tới
Đất với trời bắt tay nói câu chào nhau!
Gió tung tăng vui đùa bay làn tóc rối
Cả thiên nhiên cũng hân hoan đón mặt trời.
Biển trong xanh nhẹ hôn bờ cát trắng
Sóng lao xao mơn man vuốt ve bàn chân….”
Đất với trời bắt tay nói câu chào nhau!
Gió tung tăng vui đùa bay làn tóc rối
Cả thiên nhiên cũng hân hoan đón mặt trời.
Biển trong xanh nhẹ hôn bờ cát trắng
Sóng lao xao mơn man vuốt ve bàn chân….”
Biển mưa – một ngày tháng 6!
Mục đích đầu tiên ra biển là được
bơi nhưng mưa thì thế nào? Thì vẫn bơi chứ sao....Một lần nữa trong lúc chờ đợi
tôi lại nhìn biển, bạn lúc này phờ phạc trong những cơn mưa nặng hạt ….
Tôi đã đến với bạn những lúc không
bình thường như vậy đấy, một buổi trưa nắng, một ngày mưa to, tôi không tới một
mình và cũng không có quá nhiều việc để làm nên tôi thấy bạn. Hơn nữa là nhiều
lúc bạn còn hơn một bác sĩ tâm lí, một cuốn sách mà tôi mất hàng giờ hoặc vài
ngày để đọc, tôi chẳng thấy mệt, chẳng thấy buồn, cũng không quá vui, bạn khiến
tôi trống rỗng và khi trở về tôi có thể làm được nhiều thứ. Khi có thời gian ngồi
nhìn ngắm xung quanh là lúc tôi chẳng biết làm gì với cái gọi là nghĩ vớ nghĩ vẩn
cứ loanh quanh trong đầu, nên tôi đã đến với bạn, biển rộng mà chẳng lẽ không
có một góc cho ánh mắt của tôi… Kết hợp hai sở thích mưa và biển là điều thú vị
nhất khi tôi tìm đến bạn.
Tối nay mưa lại rơi , tôi đột nhiên
muốn viết gì đấy, nghe bản nhạc có tên “ Brahms Lullaby” và tôi nghĩ tới bạn!
Tôi đã đến với bạn như vậy đấy…..


