Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2012

Con gái!

Người ta thường nói " có sinh con mới biết lòng cha mẹ" nhưng mình nghĩ đợi đến lúc đấy có quá muộn không? Khi sinh con đồng thời là lúc mình không còn được ở với bố mẹ, lúc ấy thì còn quá ít cơ hội ...Về nhà hai ngày một đêm, mình thấy thật tuyệt vời, bố nhìn con gái " sao dạo này con gái gầy, xanh thế, đi học mà cứ thế này sao được", vậy là bao nhiều thứ ngon bố mẹ lại giành cho con, ăn nhiều vào nhé, con ăn đi rồi gắp lia lịa " cái này ở nhà bố mẹ ăn suốt" đã không biết bao nhiều lần câu nói ấy cứ lặp đi, lặp lại và mình chỉ muốn khóc thôi. Thời đại này không quá khổ sở để bố mẹ nhịn cho con ăn, biết rằng những món ăn ấy vẫn thường xuất hiện trong bữa cơm, nhưng sao nó ấm áp đến lạ!
 Thời gian cứ trôi càng nhanh, sang năm thôi mình ra trường, đi làm rồi lại tót theo chồng về làm dâu nhà người,cái này âu cũng là quy luật. Nhưng mình thương bố mẹ quá, giá nhà mình có một em trai, thì có lẽ mình sẽ vui vẻ đi lấy chồng, chí ít cũng có cô con dâu chăm sóc bố mẹ. Tự dưng lại có suy nghĩ này, vì hôm qua mẹ kể chuyện bố thấy hai cô con gái, đứa đi học xa, đứa ôn thi vất vả cứ vêu vao " không tranh thủ chăm bẵm cho chúng nó đi, Thương nó sắp đi học xa nhà đến nơi, rồi lại đi lấy chồng, không có cơ hội chăm đâu". Bố vẫn kêu thương mình đi học xa nhà sớm, không được chăm bẵm nên người cứ bé gầy. Với bố bây giờ " cái gì tốt nhất chỉ giành cho hai công chúa thôi". Đành là bố mẹ, ai cũng muốn lo lắng chu toàn cho con cái mình, nhưng cứ nghe những lời tâm sự ấy, mình cứ thấy " sao mình không phải là con trai"????????
 Con gái  chắc cũng sẽ tốt đúng không? Rồi mình lại nghĩ cảnh đám cưới nhà chị Ngân, con gái hôm rước dâu hai bố mẹ mặt buồn buồn, rồi dưng dưng khóc......!
Nhưng hi vọng hai " cô công chúa" sẽ không làm bố mẹ thất vọng!