Hai đêm mất ngủ, mình thèm được giấc ngủ đặt mình là chìm trong không gian nghi ngơi của noron thần kinh, lần nào cũng thế cứ đặt mình xuống là đầu nặng trịch, nghĩ gì mà nghĩ lắm thế, việc gì mà cứ chồng chéo thế. 20 à không 21 tuổi rồi, thanh niên trẻ trung lại mắc chứng mất ngủ, lỡ may già thêm chục tuổi nữa chắc thức trắng đêm luôn. Ngay từ bé bố mẹ đã rèn mình vào một đồng hồ sinh học cực chuẩn, hay nói cách khác là rất nề nếp từ bữa ăn, vệ sinh cá nhân tới giấc ngủ, cho tới khi lớn mình thấy chẳng phiền phức tẹo nào vì chúng cho mình có thời gian cho nhiều việc mà không loạn lên. Nhớ nhà thật, nhưng cảm giác bây giờ nó khác rất nhiều thời Rôbin Yến ở đảo hoang rồi, mình cũng dần quen và khắc phục hoàn cảnh, suy nghĩ cũng không giống trước, mình thấy vui vì điều này, bởi có ai yếu đuối và ủy mị cả đời đâu và mình cần biết phải làm gì mà!
Bây giờ là 2h20 phút chiều, nắng vàng đẹp mình tỉnh dậy và biết rằng có người vẫn đang nhớ tới mình, cười thôi chứ không biết làm gì..Đôi khi cuộc sống là hàng loạt sự từ chối, đôi khi phũ phàng nhưng nó sẽ khiến cho họ có một hướng đi chính xác. Mình tàn nhẫn hay mình lạnh lùng, hai tính từ ấy không phải để giành cho mình, bởi mình cũng có lòng thương người sâu sắc, ấm áp đấy chứ! Nhưng khi người ta không tài nào phân biệt nổi giữa tình cảm và lòng thương thì nên lựa chọn cách tàn nhẫn để không phải hối hận. Mình không chịu cho mình cơ hội và rồi lại khép chặt với người khác, mình đang tự một hàng rào bảo vệ chắc chắn, một không gian không lối, ngột ngạt một chút nhưng mình vẫn thở được. Hoài nghi, cẩn thận suy xét, nâng lên rồi lại đặt xuống, ngoái lại rồi lại quay đi, " khó hiểu vô cùng", khi vui vẻ lúc lại như không hề quen biết, đó chính là cách mình giải quyết vấn đề.....Thật là buồn cười, nhưng biết khi nào " em phải người lớn hơn một chút, tính em trẻ con quá" uh thì bao giờ mới lớn được khi mình như một người " robot" được cài đặt sẵn suy nghĩ và hành động đây??????
