Ba hôm liền cứ viết rồi xóa, cứ mở tệp rồi đóng tệp mình thấy mệt mỏi quá. Mọi thứ trước mắt chẳng hề đơn giản như mình vẫn tưởng, những lo toan, những định hướng, những dự định dở dang...rút cuộc phía trước là gì?
"Phía trước là bầu trời?". Bộ phim ấy cho mình ước mơ được trở thành sinh viên để được sống trong xóm trọ vui như trong phim. Thế nhưng giờ xem lại chỉ để ý tới những cảnh mấy cô tân cử nhân đi nộp hồ sơ, phỏng vấn, đổi hết vị trí này tới vị trí khác, những lúc khó khăn chỉ biết ôm nhau mà khóc và bất giác sống mũi mình cay xè. Một cô gái thì cần gì? Một công việc ổn định, một gia đình ấm cùng, một người chồng tử tế hay cần một sự nghiệp vững chắc, được làm những gì mình thích, tới những nơi mình muốn, sống theo cách của mình và có thể chỉ cần độc thân và có thể là một bà mẹ đơn thân thôi thì sao nhỉ? Mình thừa hiểu con người đâu có thể tham lam, được cái này thì chấp nhận mất cái khác và đôi khi phải lựa chọn thật nhiều, nghĩ thật nhiều. Thế nhưng mới có những bước đầu mà mình đã lung lay thế này rồi, hóa ra chưa đủ mạnh mẽ và khôn lớn. Ngày ngày đi làm về nén nhịn những áp lực để mà vừa ăn cơm vừa chảy nước mắt, khóc một trận ngon lành rồi lại buồn ngủ... Cứ thế rồi "chẳng mấy chốc 26 tuổi" là cách mà hội bạn thân hay nói với mình.
Hà Nội ẩm ương cứ thay đổi liên tục, nơi đô thị xô bồ này mình có đủ sức chống chọi không? Những lúc này câu nói của bố cứ trở lại "Cứ cố hết sức, nếu áp lực quá thì lại về với bố mẹ".Là con gái bố mẹ thì không cần tỏ ra mạnh mẽ, không cần gồng mình chịu đựng những lo lắng nhưng mình có lí do để đi con đường phía trước. Ớ đó cho dù là một bầu trời hay chỉ là con hẻm nhỏ đi chăng nữa, chỉ cần có một chiếc ghế dài nghĩ giữa chặng mình sẽ có sức bước tiếp.
Hà Nội, ngày 14/03/2014
