1h26 sáng. Chẳng bao giờ tôi có thể nghĩ mình làm việc được giờ này. Hiện giờ, đây là con đường tôi lựa chọn. Hôm nay, tôi viết xong tin mà không muốn đi ngủ. Đêm rồi, chẳng nhẽ lại phi xe máy về nhà. Đành ở lại, nhưng nhạc bật toàn bài hay không muốn ngủ.
Đã có bao giờ, bạn cứ bước đi, rồi mọi thứ mở ra vô cùng kì diệu, nó đẹp tới mức bạn không biết mình đang mơ hay tỉnh nữa.
Sáng nay, đi Hải Dương vế, làm một phóng sự về một em học sinh năm nay sẽ thi đại học, gia đình em vô cùng khó khăn, để tích góp tiền cho con đi thi đại học cô ấy đã phải chắt chiu từng đồng một, nuôi con gà, bán con lợn.3 triệu để nuôi giấc mơ cho cô con gái bé bỏng. Hình ảnh cô lam lũ, nét mặt hiền đến khắc khổ cứ khiến mình mãi áy náy trong lòng. Mình bắt gặp bóng dáng một người phụ nữ đâu đó ngoài kia, một chút rụt rè, một chút đáng thương.
Nhũng con đường đã qua, sẽ qua và sắp qua sẽ được gặp những con người như thế.
Và một người nữa...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét